Mầm Non Nhật Bản – Vườn Xanh ShoPro Nhật Bản

Tác giả : Thạc Sĩ Nguyễn Thị Chung – Chuyên Viên SPM

Tôi nhớ một buổi trưa nắng ấm lang thang trong vườn trường. Vườn chẳng xa lạ gì với tôi vì tôi là người nông thôn chính hiệu. Nhưng cảm xúc mà khu vườn nhỏ xíu ấy mang lại cho tôi là sự mộc mạc và hữu ích đến từng điều nhỏ nhất. Những cây to, cây bụi, cỏ, cây trồng ngắn ngày, và những khúc cây mục hứa hẹn một thế giới sinh vật tấp nập ẩn mình, những vũng nước, hố sình, những bậc thang lên xuống, nhà chòi hay cây cầu nhỏ do thân cây tạo nên … tạo nên một cảm giác ly kỳ.

Đứa trẻ bước vào khu vườn ấy chắc chắn sẽ bay bổng trí tưởng tượng, sẽ muốn được tìm tòi và có cảm xúc tươi vui. Cây trong vườn được trồng có “ý đồ”. Cây thì ra hoa vào mùa xuân, cây thì chẳng thấy hoa rõ nhưng sẽ xanh tốt quanh năm, cây sẽ cho quả thu hoạch và mùa thu, có cây thì đổ lá vàng rực vào những ngày đầu thu se lạnh. Tất cả đều có đời sống riêng để rồi khoe mình vào những thời điểm khác nhau trong năm. Rải rác những bảng tên cây với nét chữ ngay cả các cô cũng phải đọc mãi mới ra. Ngô nghê chép từ sách bách khoa sau một buổi đối chiếu cây thực với hình ảnh trong sách đó!

Có những cây còn đang chờ được phát hiện và gắn bảng tên với sự tự hào. Chỗ khác lại là một khoảnh nhỏ trơ trụi gốc rạ của một mùa thu hoạch lúa vừa qua. Tôi nhắm mắt hình dung trong đầu hình ảnh của những “cô bác nông dân” lấm lem và hăm hở ôm bó lúa cắm trang trọng trong chiếc bình ở lớp. Cây quýt ở góc vườn trưa ngày hôm đó đã được trẻ thu hoạch và chia nhau ăn trong hạnh phúc. Chính vì những điều đó mà trong buổi trưa tĩnh mịch, nhìn lên vòm lá đang chuyển sang vàng trên nền trời xanh trong khu vườn nhỏ tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì nghĩ rằng đã có những đứa trẻ hạnh phúc khi được lăn xả khám phá, được sống trong những khu vườn như vậy.

Và tôi còn thấy sự hạnh phúc của trẻ khi nhìn những sản phẩm của chính chúng luôn được trưng bày trang trọng ở những vị trí đẹp nhất của trường và của lớp. Đó cũng chính là những trang trí gần như duy nhất của trường. Sản phẩm của mọi trẻ, ở các lứa tuổi chính được dùng để làm đẹp cho trường. Nó đẹp ở sự tự hào, từ đó nuôi dưỡng lòng ham học ham làm cho trẻ chứ không phải đẹp ở chuẩn của một người nghệ sĩ hay một người lớn chưa có trái tim ấm áp. Bạn hãy hình dung mình đang đứng trước một cái cây mùa thu với những chiếc lá vàng nâu do chính tay tất cả các trẻ toàn trường tô màu, cắt và dán hồn nhiên để thấy sự ấm áp.

Và hãy thật chậm nhìn vào từng con rối treo trên trần nhà khắp hành lang để thấy vẻ ngộ nghĩnh những nét vẽ nguệch ngoạc xộc xệch làm nên vẻ đẹp rất riêng, rất trẻ thơ cho trường. Những sản phẩm thủ công tinh xảo của người lớn không thể làm nên việc đó. Nếu bạn là phụ huynh đứng trước các sản phẩm do chính con mình tạo ra, nghe trẻ líu lo “thuyết minh” cách làm thật thích thú thì bạn sẽ hiểu sự hạnh phúc mà tôi cảm nhận được rõ ràng đến mức nào.

Còn thật nhiều, thật nhiều điều muốn kể. Từ những cô bé nhỏ xíu xiu hơn 1 tuổi mà tìm đủ mọi cách để leo lên được con dốc cao gấp đôi gấp ba mình rồi trượt xuống trong cái nắng đầu thu. Từ những chiếc hố nhỏ xíu giữa bãi cỏ nhấp nhô lưng của các cô bé cậu bé đang tò mò tìm tòi rạng rỡ. Từ những cánh cửa khoét lỗ giúp trẻ không bị kẹt tay. Từ những chiếc bàn được làm sao cho khi có rơi xuống cũng không làm dập chân ai cả.

Từ những cái lăn vào vòng tay ôm ấm áp của thầy trước giờ đi ngủ của lũ trẻ 3 tuổi. Từ một thầy giáo rất trẻ phụ trách lớp có 30 “yêu nhí” 5-6 tuổi và quản lý lũ trẻ bằng sự nhẹ nhàng thật hiệu quả …. Tất cả đều là những bài học cảm xúc quý giá. Vì nó cho phép tôi tin rằng hoàn toàn có thể tạo ra một môi trường học tập thật hạnh phúc cho trẻ em. Và tôi vui vì bài học đó.

Cảm ơn các trường mầm non, các giáo viên, các bé trong những trường mầm non đã tiếp đón tôi để tôi có được niềm vui ấy! 😁😆😊😇

Hết……

Xem thêm